Hai người nghe xong lời của Ngu Thanh Thiển thì đều ngạc nhiên, đánh thắng nàng? Đùa cái gì vậy, không có chút tính khiêu chiến nào.
“Tiểu mỹ nhân, chúng ta sao nỡ động tới một sợi lông của nàng.” Cung Hạo trả lời linh tinh lang tang.
Hai người bọn họ đều cho rằng Ngu Thanh Thiển không có bao nhiêu sức mạnh chiến đấu, như vậy rõ ràng là vờn bọn họ.
“Ngươi là muốn xem bọn ta đánh nhau phải không.” Ánh mắt Kỳ Duệ đảo đảo cười: “Có phải là ai đánh thắng thì nàng sẽ đồng ý sự theo đuổi của người đó đúng không.”
“Ta nói lại một lần cuối, bọn ngươi đánh nhau với ta, nếu ai thắng ta, ta sẽ đồng ý sự theo đuổi của người đó.” Ngu Thanh Thiển động vào cổ tay, lời nói sắc sảo nhướn mày: “Nếu như không thể thắng ta, sau này các người phải làm tiểu đệ của ta.”
Nàng thấy hai người này chắc là rảnh rỗi nên ngứa ngáy, cần nàng đến để thư giãn gân cốt đây mà.
Hai người họ bền bỉ theo đuổi như vậy, Ngu Thanh Thiển lại nảy sinh tâm ý muốn bọn họ làm tiểu đệ.
Ở Mạt Thế, nàng thành lập nên vùng đất lớn nhất của Hoa Quốc đồng thời trở thành thủ lĩnh nói một là một, thuộc hạ có thể dùng tất nhiên là rất nhiều.
Sau khi đến thế giới này mười năm trước đây chủ yếu là tu dưỡng thân thể và bầu bạn với cha mỹ nhân. Bây giờ sau khi đến Học viện Hoàng gia bị loại người như Tần Phượng Nghi bài trừ, nàng phát hiện ra cho dù ở nơi nào thì quyền thế đều là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuynh-thanh-tuyet-sung-thai-tu-dien-ha-rat-lieu-nhan/1662328/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.