3
Ta và Tần Sóc quen biết nhau cũng chính trên những con phố náo nhiệt như thế.
Năm đó ông nội hắn là Tần lão tướng quân đại bại quân phương Bắc, khải hoàn vào kinh, bách tính cả thành đứng dọc hai bên đường reo hò.
Ta theo các thẩm nương trong phủ chen vào đám đông xem náo nhiệt, kiễng chân, vươn cổ thật dài.
Bên cạnh cũng có một thiếu niên đang chen lấn, hắn cũng kiễng chân, chẳng cao hơn ta bao nhiêu nhưng cứ thích chen lên hàng đầu tiên.
Ta không chịu thua kém, gắng sức nhảy lên thật cao.
Hắn liếc ta một cái, rồi nhảy còn cao hơn nữa.
Cứ như vậy, chúng ta cùng ganh đua giữa dòng người đông đúc, xem ai nhảy cao hơn, nhìn rõ hơn.
Cuối cùng, cả hai đều mệt đến thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, rồi mới bị người lớn dắt đi.
Sau này Tần phủ dời đến ngay cạnh nhà ta, hai gia đình giao hảo. Chàng thiếu niên hay nhảy choi choi năm ấy hóa ra chính là tiểu công t.ử nhà họ Tần, Tần Sóc.
Chúng ta từng trèo cùng một cái cây, móc cùng một ổ chim, lại cùng nhau bị tiên sinh phạt đòn. Nói một câu "thanh mai trúc mã" thật chẳng ngoa chút nào.
Năm mười hai tuổi, ta nổi hứng muốn học võ. Tần Sóc không lay chuyển nổi nên đành thực sự dạy ta vài thức kiếm pháp.
Tiếc thay ta thật sự không có thiên phú này, luyện ròng rã ba tháng trời mà cũng chỉ thuộc mấy thức khởi đầu cơ bản nhất.
Hắn vẫn kiên nhẫn sửa lại tư thế cho ta từng chút một, mặc dù ngoài miệng luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuong-chieu-y/5275024/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.