1
Tất nhiên ta không gi.ết nổi hắn.
Hắn là Tần tiểu tướng quân danh tiếng lẫy lừng, mười bốn tuổi ra trận, mười sáu tuổi c.h.é.m tướng.
Nhưng được sống lại lần nữa, cách duy nhất ta có thể nghĩ ra chính là cầu cứu Tần Sóc.
Ta sợ hắn nghĩ ta nói nhảm, ta không đưa ra được bất cứ bằng chứng nào, chỉ có thể dùng cái ch.ết để uy h.i.ế.p.
Ta đang đ.á.n.h cược, cược vào tình nghĩa thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau bao nhiêu năm qua.
Tần Sóc nhìn ta đăm đăm hồi lâu, ánh nến trong mắt hắn lúc tỏ lúc mờ.
Đúng lúc ta đang định thuyết phục hắn thêm lần nữa, hắn giơ hai ngón tay lên, nhẹ nhàng đẩy lưỡi kiếm ra.
"Đi."
Ta trợn tròn mắt vì không dám tin: "Ngươi tin rồi sao?"
Tần Sóc không đáp, hắn vớ lấy chiếc áo choàng, động tác dứt khoát: "Đi cửa sau."
Khương phủ, phụ thân ta đang cầm chén trà ngồi giữa chính sảnh, gương mặt lộ vẻ giận dữ.
“Cái gì mà họa diệt môn, đúng là hồ nháo!”
“Cha!” Ta quỳ sụp xuống, “Người hãy tin Chiêu Nhi một lần thôi! Trong mơ, Khương gia m.á.u chảy thành sông, Xuân Đào ch.ết ngay trước mặt con, còn người cũng...”
Ta nghẹn ngào không nói tiếp được nữa. Đối với ta, đó làm sao có thể là mơ được chứ. Đó là những ký ức đau thương từng thật sự xảy ra.
Cha nhìn ta, rồi lại nhìn sang Tần Sóc phía sau lưng ta.
“Thằng ranh nhà họ Tần, ngươi cũng theo con bé hồ nháo sao?”
Tần Sóc chắp tay: “Khương bá phụ, việc liên quan đến sống ch.ết, thà tin là có còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khuong-chieu-y/5275022/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.