Thế giới đen tối, ngôi nhà cổ u ám, rừng già dày đặc.
Dương Gian phá vỡ giới hạn giữa hiện thực và linh dị, lần nữa đi tới nơi chỉ có xe buýt quỷ mới tới được.
Đây là nơi chôn cất Trương Động.
Nhưng mà lần này hắn không có bước vào ngôi nhà cổ, mà là vòng qua tòa nhà nguy hiểm này, sau đó dọc theo một con đường ngoằn ngoèo đi vào sâu trong rừng rậm.
Gió lạnh thổi qua, cây cổ thụ bên cạnh xào xạc.
Khác với lần trước, lần này trước mặt của Dương Gian không bị ác quỷ ngăn cản, và cũng không cần đưa tang, cho nên trên đường đi rất an toàn, và hiện tại Dương Gian cũng không cần lo lắng cho dù có gặp phải ác quỷ, hắn bây giờ hắn có thể hoàn toàn đối phó nguy hiểm ở nơi này.
“Đến rồi.”
Rất nhanh, Dương Gian đã đi tới chính giữa khu rừng già.
Đây là một bãi đất trống cố tình được dọn dẹp.
Trên bãi đất trống có đến sáu ngôi mộ cổ không, là bảy ngôi mộ cổ.
Dương Gian nhìn thấy một ngôi mộ mới xây không lâu, trên bia mộ ở trước mặt có một tấm di ảnh trắng đen, người trong tấm di ảnh chính là ông lão tiệm thuốc bắc, và phía dưới tấm ảnh có khắc một hàng chữ.
Mộ của Trương Bác Hoa.
“Thì ra tên của ông chủ tiệm thuốc bắc là Trương Bác Hoa.” Đến bây giờ Dương Gian mới biết được họ tên của ông lão đó.
Nhưng mà hắn cũng hiểu.
Trong giới linh dị thường thì không mấy tự nguyên bộc lộ tên thật ra ngoài, bởi vì có rất nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237913/chuong-3085.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.