"Thật sự không nhìn ra ngươi xuống tay cũng ác thật, ta mới cướp ba cỗ quan tài mà ngươi đã cướp năm cái.”
Giờ phút này.
Dương Gian cùng Lâm Uẩn Huy thành công rút ra tiệm quan tài, hơn nữa thành công trở lại thị trấn cổ Thái Bình trong hiện thực.
Tạm nghỉ lấy sức, Dương Gian hơi có vẻ kinh ngạc nhìn năm cỗ quan tài bên cạnh Lâm Uẩn Huy.
Lâm Uẩn Huy dường như có chút ngượng ngùng:
"Lần đầu tiên đánh cướp, hơi ngượng tay, có kinh nghiệm lần này sẽ khá hơn, lần sau nếu còn có cơ hội ra tay thì ta ít nhất có thể cướp đi mười cỗ quan tài.”
“Lần đầu ngươi ăn cướp? Xem bộ dạng lành nghề như thế thì thật khó nhận ra.” Dương Gian đánh giá Lâm Uẩn Huy từ đầu tới chân.
Bàn về tốc độ đánh cướp thì hắn còn thua một người mới, nên biết là hắn ra tay trước.
Lâm Uẩn Huy nói:
“Tám cỗ quan tài, năm đỏ ba đen, hẳn là đủ dùng một khoảng thời gian dài, dù sao không nên thường xuyên đánh cướp, có rủi ro.”
“Rủi ro hơi lớn nhưng thu lợi rất cao, vẫn đáng giá đi mạo hiểm." Dương Gian nói rồi để tám cỗ quan tài đều chìm vào Quỷ Hồ của mình, tiếp đó lại lần nữa hành động.
"Ngươi đi đâu?" Lâm Uẩn Huy hỏi.
Dương Gian đáp lại:
"Đi tiệm quan tài ở con đường quỷ.”
Lâm Uẩn Huy hoang mang hỏi:
“Chẳng phải vừa trốn ra tiệm quan tài à? Ngươi còn đi làm gì?”
Dương Gian nói:
"Có thể đánh cướp một lần thì có thể làm lần thứ hai, thừa dịp hiện tại ta còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237882/chuong-3054.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.