Căn phòng quen thuộc, con người quen thuộc.
Trong đêm khuya, Dương Gian đứng trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, nói ra một loạt những câu chuyện đã xảy ra gần đây.
Những thứ này giống như câu chuyện, kinh hãi, khủng hoảng, kịch tích… nhưng nó lại càng tuyệt vời hơn, bởi vì đây là chuyện thật tồn tại trong đời thực, và Dương Gian là nhân vật chính trong câu chuyện, những gì hắn kể thì cũng chính là những gì hắn đã trải nghiệm.
Dương Gian kể lại rất tường tự, tường tự đến từng chi tiết, khiến cho người nghe giống như mình đang trải nghiệm vậy, và Giang Diễm và Trương Lệ Cầm hai người lúc này đang ngồi trên bàn làm việc dùng bút giấy ghi lại hết toàn bộ, nét chữ sha sha vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.
Hai người không nói lời nào, chuyên tâm vào công việc của mình.
Họ ghi lại càng nhiều, thì đối với giới linh dị càng hiểu rõ sâu sắc hơn, mà cũng vì thế mà họ luôn cảm thấy bất an và lo sợ, thậm chí còn cảm thấy bản thân mình phải chăng đã biết quá nhiều trong nội bộ, và một ngày nào đó sẽ bị Dương Gian thay đổi ký ức, hoặc là trực tiếp giết chết.
Thậm chí nhiều lúc họ còn nghĩ, bản thân mình phải chăng đã bị thay đổi ký ức rồi? Nhưng trong lòng Giang Diễm và Trương Lệ Cầm hai người lại khao khát được Dương Gian thay đổi ký ức, bởi vì như thế thì mới an tâm có được phần “hạnh phúc” khó mà có được.
Câu chuyện của Dương Gian kể tới nữa đêm, hai người cũng ghi lại tới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237870/chuong-3042.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.