Lúc này Dương Gian còn có Diệp Chân vẫn không biết ở ngoài thành phố Ozu những người của Liễu Tam đã lựa chọn thả tượng điêu khắc của ông Tần xuống, hiện giờ họ vẫn đang ở trong nhà cổ nơi linh dị, tận mắt chứng kiến thuyền trưởng đáng sợ đó không cách nào giải quyết, đang đứng trước mặt ông già ở nhà cổ, bị xóa đi từng chút một, cuối cùng thì cả cơ thể đều biến mất, chỉ còn để lại một bánh lại bằng gỗ.
Và thuyền trưởng thật sự chính là bánh lái đó.
Khi nhìn thấy bánh lái đó, sắc mặt của Dương Gian có chút thay đổi, nhưng mà rất nhanh hắn đã từ từ chấp nhận tình hình này, và cũng hiểu rõ tại sao thuyền trưởng lại có thể khống chế thuyền u linh, và cũng hiểu tại sao đinh quan tài lại mất hiệu lực.
“Đây là một trong những bánh lái trên thuyền u linh, và khi thuyền u linh mất đi bánh lái thì sẽ rất nhanh lại xuất hiện một bánh lái khác, để khống chế chiếc thuyền.” Diệp Chân ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói.
Dương Gian ngơ ngác, sau đó nói:
“Sao ngươi biết được? Tin tức từ đâu ra.”
“Tiểu đệ của ta nói.” Diệp Chân vô cùng tự đắc nói.
“Là búp bê gỗ hình người kỳ lạ phía sau người sao?”
Dương Gian liếc nhìn một cái:
“Nhưng mà tin tức này có thể là thật, bởi vì lúc trước ta mới giải quyết một thuyền trưởng, nhưng mà mức độ đáng sợ của thuyền trưởng đó vẫn không cao, ngoài ra, trước đó trên thuyền u linh vẫn có thể tìm ra được cái bánh lại.”
“Đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237864/chuong-3036.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.