Mồ mả tổ tiên này đã tồn tại một thời gian trong bưu cục quỷ, trong quá trình đó nó không có bất cứ động tĩnh gì, chỉ có lúc Phùng Toàn đi vào trong mồ là hơi biến động, nhưng điều này cũng không thay đổi cái gì.
“Mồ mả tổ tiên có thể chôn nhiều linh dị của Vệ Cảnh, Quỷ Sai, Phùng Toàn, rõ ràng đây là thủ đoạn của chủ bãi tha ma La Thiên. Xem ra lúc trước Hà Ngân Nhi chiêu hồn ra ông già kia là La Thiên.” Dương Gian nhìn chăm chú vào ngôi mộ, trầm ngâm.
“Trong mồ mả đang uấn nhưỡng cái gì thì không rõ nữa, ta cũng không dám xằng bậy phá vỡ loại cân bằng mong manh đó, nếu không có lẽ sẽ hại chết Vệ Cảnh và Phùng Toàn, thậm chí có lẽ sẽ thả ra Quỷ Sai.”
Tôn Thụy chống gậy đi tới nói:
“Ta không dám làm lung tung, chỉ có thể từng giây từng phút lưu ý động tĩnh của mồ mả kia, ta rất lo lắng có một ngày mồ mả tổ tiên sụp đổ, Quỷ Sai lại lần nữa từ bên trong đi ra, đương nhiên cũng mong chờ Vệ Cảnh và Phùng Toàn nhờ vào ngôi mộ này lấy được sự sống mới, khống chế linh dị mới, trở nên mạnh hơn nữa.”
“Nhưng ta không ngờ mới chưa được bao lâu thì giới linh dị phát sinh chuyện lớn như vậy, khuyết thiếu một vị đội trưởng làm ảnh hưởng lớn đến thế cục.”
Ánh mắt của Dương Gian thu lại từ mồ mả:
“Tuy thiếu Vệ Cảnh nhưng có Hà Nguyệt Liên thay thế bổ sung, tình huống không tệ. Tuy nhiên lần này giao thủ với tổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237747/chuong-2919.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.