Trong lòng Dương Gian cũng có hiểu biết SƠ SƠ về nơi linh dị này, bởi vì hắn nhìn thấy có một ngôi nhà gỗ nhỏ ở cách bãi tha ma không xa.
Tuy rằng nhà gỗ rất ộp ẹp, cũ kỹ, nhưng mà không cần phải nghi ngờ, trước kia thật sự từng có người sống ở nơi này.
Quỷ nhãn đảo qua, tình hình bên trong nhà gỗ lập tức đập vào mắt.
Bên trong trống rỗng không có bất cứ thứ gì, chỉ có một tấm phản cứng rắn dính đầy bụi đất, một cái bàn gỗ nhỏ, trên bàn đặt một cái cốc sứ cũ mèm.
Tuy nói ngự quỷ nhân chỉ cần dựa vào linh dị là có thể sống sót được, không cần giữ những sinh hoạt bình thường, nhưng căn nhà gỗ La Thiên ở khi còn sống cũng quá đơn sơ, có lẽ cũng có một vài thứ khác nữa, nhưng chắc đã bị hắn mang vào trong mộ chôn cùng rồi.
Dương Gian thu hồi ánh mắt, trên tay hắn có thêm một cái cốc sứ cũ mèm.
Nếu cái thứ này thứ La Thiên từng sử dụng khi còn sống, như vậy sau này có thể đưa nó cho Hà Ngân Nhi, dùng để làm vật môi giới để chiêu hồn lần thứ hai.
Dù sao nếu hắn không lấy thì cái thứ này để lại chỗ này cũng chỉ là lãng phí, vậy ngu gì mà không lấy.
Tiện tay ném cốc sứ đi, nó lập tức chìm vào bên trong một vũng nước đọng ở dưới chân.
"Dương Gian, tôi cũng không nói nhảm nhiều với cậu, nếu cậu thật sự muốn đánh nhau thì tôi có trách nhiệm phải nói cậu biết, rất có khả năng người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237740/chuong-2912.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.