Hồng tỷ nhanh chóng tìm chỗ ngồi xuống, sau đó khuyên:
“Chúng ta không phải kẻ địch, không cần thiết phải làm căng như thế, tôi có thể kêu họ xin lỗi cậu, chuyện này coi như chấm dứt, câu thấy thế nào?"
Dương Gian ngồi ở phía trước im lặng không nói một lời, hình như đã hạ quyết tấm.
"Chuyện này đúng là phiền phức rồi."
Hồng tỷ đảo mắt, cô đang tự hỏi cách giải quyết.
Thật ra xét đến cùng thì tất cả cũng là vì Dương Gian không tin tưởng cô, nhưng trong lòng Hồng tỷ cũng rất hối hận, bởi vì chuyện mất lòng tin này cũng là do cô đích thân tạo thành, rốt cuộc ngay từ lúc bắt đầu cô cũng không xem trong tên hậu bối bình thường này, nào biết đâu rằng không gặp một đoạn thời gian, tên Dương Gian này đã làm nên trò trống.
Nhưng cho dù là thế, Hồng tỷ vẫn cứ không quá coi trong Dương Gian, lúc này mới dẫn đến chuyến đi ra ngoài này nảy sinh ra rất nhiều hiểu lầm.
"Thật sự muốn ra tay sao?"
Trong lòng Hồng tỷ hiểu rõ, một khi đánh nhau ở nơi linh dị này, kết quả sẽ là không chết không ngừng.
Một là Dương Gian còn sống rời đi, hoặc là cô sẽ sống sót rời đi, nhất định phải có một bên ở lại nơi này vĩnh viễn.
Hồng tỷ mang theo tâm trạng phức tạp này mà nhìn xe buýt linh dị rời khỏi huyện thành đáng sợ kia, hơn nữa chạy đến tuyến đường chính xác.
"Trạm tiếp theo là bãi tha ma, là trùng hợp hay là một loại điềm báo không may nào đó?"
Hồng tỷ hơi đảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237738/chuong-2910.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.