“Cậu có thể tắt máy thì chắc chắn cũng có biện pháp khởi động lại, đến nước này rồi cậu cũng đừng giấu diếm nữa, cậu cho tôi sống sót, về sau tôi sẽ bán mạng cho cậu, cho dù cậu kêu tôi gọi cậu là cha cũng được."
Người đàn ông có gương mặt bị thối rữa nói.
"Tôi không có mấy đứa con như mấy người, nếu mấy người là do tổng bộ phụ trách thì tôi rất sẵn lòng giúp mấy người một lần, nhưng mà bây giờ, cứ tự cầu phúc cho bản thân đi."
Dương Gian thờ ơ.
Hắn có việc mà hắn cần phải làm, không thể nào chỉ vì vài người mà thay đổi suy nghĩ của bản thân.
"Đệt, Dương Gian, cậu đúng là không phải người, lái xe đưa chúng tôi đến cái chỗ quỷ quái này, hại chết tất cả chúng tôi, nếu mà biết trước sẽ như thế này, tôi nhất định sẽ đi giết chết một hai người thân của cậu rồi”.
Dưới loại áp bách sống chết này, người đàn ông kia cuối cùng cũng không giữ được lý trí, bắt đầu chửi rửa Dương Gian.
Những người khác cũng hận Dương Gian thấu xương.
Nếu không phải Dương Gian đóng cửa xuống xe lại, nói không chừng bọn họ đã xuống xe ở thế giới hiện thực, tình huống này sao có thể xảy ra được.
"Tôi không ra tay với mấy người đã coi như tôi tha cho mấy người một con đường sống rồi, đừng tưởng là tôi không biết mấy người đã phạm phải lỗi lầm gì mới bị ép buộc phải lên xe buýt, theo tôi thì để mấy người ở lại nơi này lại là một chuyện tốt, nếu không để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237731/chuong-2903.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.