“Không dám ra tay thì biến về chỗ ngồi cho tôi."
Dương Gian lạnh lùng nói.
Sắc mặt mấy người khác lộ ra vẻ giãy dụa, không biết phải làm như thế nào.
"Quay về ngồi đi, nếu không thì chết."
Dương Gian lại quát lên, gõ mạnh trường thương xuống dưới đất.
Toàn bộ chiếc xe buýt đều lắc lư, thậm chí đến cả ánh đèn bên trong xe cũng chớp tắt liên tục, một loại áp chế đáng sợ nào đến đến cả xe buýt linh dị cũng bị ảnh hưởng, giống như không thể nào chịu nổi lửa giận của Dương Gian vậy.
Trái tim của các ngự quỷ nhân này lập tức co rút lại, hoảng sợ, không dám chần hcừ nữa, lập tức xoay người quay về chỗ ngồi.
Ngay cả người đàn ông dẫn đầu cũng không dám cãi lại, rút lui về.
Tất cả mọi người đều rõ ràng, nếu còn không ngồi xuống nữa thì Dương Gian thật sự sẽ giết sạch tất cả mọi người, hắn có quyết đoán đó, cũng có năng lực làm được.
"Rõ ràng còn chưa có ra tay mà mình đã cảm thấy hãi hùng khiếp vía, tên Dương Gian này chắc chắn còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng, nhớ lại thì hắn mới thành ngự quỷ nhân hơn một năm, còn chưa đến hai năm, sao lại có thể kinh khủng đến như vậy chứ?"
Có người ngồi xuống ghế dựa, siết chặt nắm đấm, cơ thể đều nhịn không được run nhẹ lên.
Chỉ khi thật sự đối mặt với Dương Gian thì mới có thể cảm nhận được loại cảm giác tuyệt vọng và cảm giác áp bách kia.
Tuy rằng đều là ngự quỷ nhân, nhưng họ lại không phải ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237724/chuong-2896.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.