“Quỷ có ý gì đấy? Sợ chúng ta đói cho nên đưa cơm cho chúng ta ăn sao? Nếu có đưa cũng đừng đưa cơm chiên trứng mãi, tôi cũng không đói bụng”.
Trương Vĩ hùng hùng hổ hổ nói.
Dương Gian không nói lời nào, quỷ nhãn thăm dò, nhìn chằm chằm vào hướng nữ phục vụ rời đi.
Sau khi nữ phục vụ kia rời khỏi nơi này chừng hai mươi mét thì ý thức đột nhiên trở về bình thường, vẻ mặt của cô ta có chút hoảng hốt, nhìn trái nhìn phải lại vội vàng đẩy toa ăn rời đi, không hề cảm nhận được sự thật rằng lúc nãy cô đã bị linh dị điều khiển, chỉ cảm thấy bản thân đi đưa thức ăn, hơi ngẩn ngơ một chút.
"Dương Gian, ví dụ như phóng hỏa đốt tiệm cơm này, dùng cách này để đuổi quỷ ở nơi này ra ngoài, đồng thời cũng có thể chọn lại lần nữa xem xem có còn người nào bị linh dị ảnh hưởng hay không?"
Lưu Kỳ đưa ra kiến nghị.
Dương Gian bình tĩnh nói:
“Lúc nãy tôi dùng quỷ nhãn của tôi nhìn quét qua khách sạn này không dưới ba lần, không hề phát hiện ra quỷ, cũng không phát hiện ra dị thường, cho dù là quỷ hỏa có thể đốt phát hiện ra dị thường thì cũng chắc chắn không thể đốt làm lệ quỷ xuất hiện được, con quỷ này giấu rất kỹ, không thể tìm thấy dễ dàng như thế được.
Trước kia hắn đã từng gặp quỷ ước nguyện.
Quỷ ước nguyện không tồn tại trong hiện thực, quỷ vực tầng năm cũng chỉ có thể miễn cưỡng xem ra được chút hình dáng, mà quỷ hỏa chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237664/chuong-2836.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.