"Tôi phải giải quyết một số việc cá nhân chứ không phải đi chơi.
Cậu ngoan ngoãn ở lớp và chuẩn bị vào học đi."
Khi Dương Gian nói, hắn đã bước ra khỏi lớp học.
"Đừng lạnh lùng như vậy."
Trương Vĩ mặt dày mày dạn đi theo.
Nhưng khi vừa bước ra khỏi cửa lớp, hắn lập tức choáng váng.
Bên ngoài lớp học, bóng dáng Dương Gian và Vương San San đã biến mất, ở hành lang trống rỗng không có bất kỳ ai.
"Phải đi nhanh như vậy à?"
Trương Vĩ lẩm bẩm, thất vọng và chỉ có thể quay trở lại lớp học.
Lúc này, những học sinh khác trong lớp đang bàn tán sôi nổi chuyện vừa rồi.
Nhưng tất cả những điều này không liên quan gì đến Dương Gian.
Tuy rằng quen mặt bạn học từ ba năm trước nhưng trong mắt Dương Gian, đây đều là những kỷ niệm không quan trọng lắm.
Hắn sẽ không ở lại đây.
lãng phí thời gian và ôn chuyện với bạn cùng lớp, hắn sẽ rời đi ngay sau khi hoàn thành mục đích của mình.
Trong khi Dương Gian và Vương San San rời khỏi Thất Trung, họ lại đi đến đến một tiểu khu ở thành phố Đại Xương.
Dương Gian đã sử dụng quỷ vực và đến một một nhà của một hộ gia đình.
Lúc này trong phòng không có ai, chắc hẳn bố mẹ của Phương Kính đều đang đi làm chứ không phải ở nhà.
Đó cũng là một điều tốt và đỡ được một phần rắc rối.
"Có phải giấy da người ở nhà Phương Kính không?"
Vương San San thản nhiên liếc mắt nhìn, ánh mắt dừng ở trên giá sách.
Giá sách này có đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237571/chuong-2743.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.