“Cậu phát hiện được gì rồi sao?"
Dương Gian hỏi ngay.
Lưu Kỳ lắc đầu và nói:
“Không, tôi không phát hiện ra gì cả, tôi chỉ có một cảm giác mơ hồ thôi."
“Dự cảm linh dị sao?"
Dương Gian suy nghĩ một hồi:
"Nếu cậu đã có loại linh cảm này, vậy thì đi xa hơn một chút, nếu vẫn không tìm được Vương San San, tôi sẽ từ bỏ."
Hắn đưa ra quyết định.
Lưu Kỳ gật đầu đồng ý.
Rốt cuộc từ nãy đến giờ hai người đã đi dọc con đường này ít nhất mấy chục kilô mét rồi, cũng không phát hiện ra được điều gì.
Lúc này, Dương Gian quyết định đi bộ thêm mười kilô mét nữa.
Vừa tới mười kilô mét, nếu không thấy Vương San San, hắn sẽ lập tức rút lui.
Hai người tiếp tục đi về phía trước, nhưng đi một đoạn đường tiếp theo, hắn phát hiện số lượng vong hồn xung quanh mình giảm đi, số lượng vong hồn lang thang trên đường cũng không còn dày đặc như trước, không biết sự thay đổi này là tốt hay xấu.
Dương Gian thờ ở cùng Lưu Kỳ tăng tốc tiến về phía trước.
Đi sâu thêm năm kilô mét nữa, dù số lượng vong hồn vẫn giảm nhưng tình hình xung quanh vẫn không thay đổi.
Đi tiếp thêm ba kilô mét nữa, tình hình vẫn như vậy, vẫn không tìm thấy dấu vết của Vương San San.
Dương Gian đã gọi lại quỷ cẩu và sau đó để quỷ cầu tìm kiếm.
Kết quả là, quỷ cẩu đã chạy về phía vực sâu mà không nhìn lại.
Thấy kết quả này, khuôn mặt của Dương Gian sa sầm lại.
Thậm chí hắn còn tự hỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237554/chuong-2726.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.