“Giúp tôi tìm ra người sống ý thức tỉnh táo ở gần tao nhất."
Hắn ra mệnh lệnh, mệnh lệnh này hơi phức tạp nhưng mà dường như con chó nghe hiểu.
Sau đó bóng dáng con chó nhanh chóng chạy về một phía.
"Đuổi theo."
Vẻ mặt Dương Gian thay đổi, lập tức nói nói Lưu Kỳ, hai người nhanh chóng chạy đuổi theo con chó.
Bóng dáng con chó lấp loáng trong cơn mưa, tốc độ cũng không tính là quá nhanh, hai người có thể đuổi kịp, dù sao ở đây cũng không phải trong mơ, tốc độ và thể lực của người linh dị sẽ khác hẳn người bình thường, sẽ không mệt mỏi, không thở gấp.
Rẽ một cái, con chó chạy khỏi đường cái, chạy vào trong một con ngõ nhỏ.
Trong ngõ âm u ẩm ướt, không có chút ánh sáng, đen nghịch.
Dương Gian mở mắt quỷ ra, ma trơi hiện lên giữa không trung xua tan bóng tối xung quanh.
Chỉ trong chốc lát, con chó vọt vào hành lang của tòa nhà bốn tầng.
Sau khi con chó chạy vào hành lang thì nhanh chóng biến mất, trên mặt đất chỉ còn dấu chân chó ướt sũng.
Trong hành lang không có mưa, không có trung gian nên chó dữ không thể xuất hiện.
Nhưng mà vậy là đủ rồi.
Dấu chân chó biến mất ở tầng hai, mà Dương Gian dừng chân ở tầng ba.
Trước căn phòng này dán một câu đối, câu đối không phải màu đỏ mà là màu trắng, trên cầu đối màu đỏ viết hai hàng chữ to màu đen bằng mực nước.
Đây là chữ phồn thể, nhìn qua khá có tuổi, câu đối này viết:
“Sống không hại người, chết không phiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237533/chuong-2705.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.