Nhưng Dương Gian không hề trách hắn, vì dù sao đã là con người thì ai cũng sẽ phạm phải sai lầm, hơn nữa rõ ràng chuyện lần trước hắn bị người ta cố ý gài bẫy.
"Chú Vương, chú có ở đó không?"
Trương Vĩ trực tiếp đẩy cửa văn phòng Vương Bân ra, bước vào không chút do dự.
Chiếc bàn làm việc trước mặt Vương Bân chất đầy giấy tờ tài liệu, mà lúc này hắn đang hút thuốc, trầm tư nhìn một bản kế hoạch.
Sự xuất hiện đột ngột của Trương Vĩ đã cắt đứt mạch suy nghĩ của hắn, khi hắn ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Dương Gian cũng bước vào.
Lúc này hắn mới đặt giấy tờ công việc của mình xuống và đứng dậy.
"Trương Vĩ, Dương Gian? Sao các cháu lại rảnh rỗi chạy đến văn phòng của chú thế này, có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Hắn mỉm cười hỏi.
"Không có chuyện gì đâu, bọn cháu chỉ muốn hỏi tình hình của Vương San San.
Cậu ấy rời thành phố Đại Xương đã một thời gian, cháu đang cần cậu ấy trở về."
Dương Giản nói.
Vương Bân nói:
“San San à? Chẳng phải nó đang ở nhà bà ngoại sao? Khoảng thời gian này chú bận rộn quá không để ý đến chuyện này, nếu Dương Gian cháu muốn tìm San San thì để chú gọi điện thoại cho nó trở về."
“Chú Vương, cháu đã gọi thử rồi nhưng không liên lạc được với cậu ấy."
Trương Vĩ nói.
"Sao có thể chứ?"
Vương Bân kinh ngạc nói.
Dương Gian nói:
“Lúc cậu ấy đi có mang theo quỷ đồng, điều này chứng tỏ cậu ấy không chỉ đơn giản đến nhà bà ngoại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237523/chuong-2695.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.