Dù Trương Tiện Quang không thể động đậy, nhưng hắn vẫn có thể mở miệng nói chuyện.
Lúc này sự xuất hiện của Dương Gian mang đến cho hắn một dự cảm xấu, dự cảm thất bại.
Nếu thành công, Dương Gian không thể nào xuất hiện trước mặt hắn nhanh như vậy.
"Anh đã chết trong bưu cục, mấy tên đồng đội của anh cũng chết sạch.
Nhưng tôi cho Vương Hàm một con đường sống.
Người này không có sức uy hiếp gì, hơn nữa chưa từng gây chuyện.
Tôi bằng lòng cho anh ta một cơ hội."
Dương Gian mở miệng nói.
"Cho nên cậu đến đây để giải quyết hậu quả à?"
Trương Tiện Quang hỏi.
Dương Gian nói:
"Cũng có suy nghĩ này vậy, nhưng tôi vẫn chưa quyết định."
"Lẽ nào cậu trở nên mềm lòng ở thế giới trong mơ?"
Trương Tiện Quang liếc mắt nhìn hắn và hỏi.
"Không phải nguyên nhân này, mà là chốn đào nguyên của anh đã không có khả năng thành công.
Tất cả linh dị đã bị Hà Nguyệt Liên khống chế.
Cô ấy rất phản đối kế hoạch của anh.
Anh không còn bất kỳ cơ hội nào nữa.
Sau khi kế hoạch của anh không thành công, tôi muốn biết sau đó anh sẽ có dự định gì không."
Dương Gian nói.
"Không có dự định gì, cả đời tôi ở đây là để nỗ lực cho chuyện này, và tôi cũng tồn tại vì kế hoạch này.
Nếu kế hoạch thất bại, tôi cũng không cần tồn tại nữa."
Trương Tiện Quang nói.
Dương Gian nói:
"Tôi biết rồi, vậy anh cứ vĩnh viễn ở lại chỗ này đi."
"Cậu có thể yên tâm khi không giết tôi à?"
Trương Tiện Quang hỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237498/chuong-2670.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.