Trần Kiều Dương trên kiệu giấy im lặng một lúc và nói với giọng có phần cầu xin:
"Dù tôi đã tham gia vào chuyện của Trương Tiện Quang, nhưng tôi cũng là bị ép buộc.
Dù sao thì, tôi có mối quan hệ cũ với hắn, tôi không biết rằng chuyện sẽ lớn như vậy, dù giữa chúng ta có một số hiểu lầm, nhưng tôi cũng có thể sửa đổi, cho tôi một cơ hội được không?"
Lúc này, hắn bắt đầu cầu xin sự thương xót.
Có vẻ như Trần Kiều Dương cũng hiểu rằng rất khó để thoát ra sau khi bị chặn lại ngày hôm nay.
Đối phương có sức mạnh linh dị để truy tìm hắn, cho dù hắn có đi đâu thì cũng vô dụng.
"Tha cho anh? Anh cũng không nhìn lại xem anh đã làm những gì."
Dương Gian nói một cách lạnh lùng.
Trần Kiều Dương tiếp tục cầu xin:
"Mấy ngày nay không có nhiều ngự quỷ nhân gia nữa rồi, cậu giữ tôi lại, tôi có thể làm việc cho cậu, giúp tổng bộ giải quyết sự kiện linh dị, bù đắp lỗi lầm, bây giờ cậu giết tôi, trừ giải tỏa cơn tức ra thì chả được gì, cần gì phải thế? Nó chỉ giống như là xả hận thù cũ thôi.
Giữa chúng ta không có bất kỳ mối hận thù sâu sắc nào.
Bây giờ Trương Tiện Quang bọn họ đã thất bại, một mình tôi cũng không thể tạo ra sóng gió gì được, không có uy hiếp gì đến các cậu."
"Thêm một trợ thủ dù sao cũng là một chuyện tốt."
"Giữ lại anh rất dễ gây thêm loạn.
Một khi ngự quỷ nhân như anh gây rối, ảnh hưởng còn lớn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237494/chuong-2666.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.