Dù nhân số của đám người Trương Tiện Quang ít hơn, nhưng trong đó có Nhiếp Ảnh Bình là ngự quỷ nhân đứng đầu, thậm chí mạnh hơn một số đội trưởng của tổng bộ.
Còn hai người Đỗ Hồng và Trương Oánh cũng là ngự quỷ nhân có năng lực, dù không bằng ngự quỷ nhân cấp đội trưởng nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu.
Người duy nhất kéo chân sau lại là Trương Tiện Quang, vì hắn đã mất gần hết sức mạnh linh dị.
Có điều Trương Tiện Quang là người quản lý của bưu cục, hắn sẽ không chết, đây cũng được tính là một lợi thế rất lớn.
Phe của Tôn Thụy dù nhân số nhiều, nhưng sức mạnh linh dị của vong hồn không bằng lúc còn sống, hơn nữa quá trình trưởng thành của họ từ lâu đã ngừng lại trong vài chục năm, thậm chí vài thập kỷ.
Nói thật thì họ đã hơi lạc hậu, không bắt kịp thời đại.
Nhưng vong hồn lại hơn ở số lượng, vấn đề khống chế sức mạnh linh dị cũng rất khó dây dưa.
Trong tình huống thế này, đôi bên rơi vào thế giằng co ngang tài ngang sức.
Chỉ đánh nhau trong chốc lát đã xảy ra thương vong.
Dù vong hồn trong tranh sẽ không chết, nhưng sẽ biến mất khi bị những linh dị khác gây ra thương tích nặng.
Dù sao sức mạnh linh dị của bức tranh sơn dầu có thể giữ cho họ bất tử thì những sức mạnh linh dị khác cũng có thể xóa bỏ sự tồn tại của họ.
Huống chi nơi này không phải là thế giới trong tranh sơn dầu, mà là thế giới trong quỷ họa.
Khi thoát khỏi thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237477/chuong-2649.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.