Bởi vì lúc này bên người con quỷ chỉ có Liễu Tam và một người chết.
Đây là xác suất một phần hai.
"Âm! Lúc này cửa gỗ trường tư thục bị phá vỡ trong nháy mắt, một con quỷ cẩu to lớn nhe răng xông vào, Dương Gian đi theo sau.
Tất cả mọi người ngồi trong phòng học không thể động đậy, nhưng mà Dương Gian và con quỷ cấu lại không bị ràng buộc, có thể tự do hành động như lệ quỷ.
"Dương Gian, nhanh cứu Liễu Tam đi."
Hà Ngân Nhi thấy vậy, lập tức hét lên.
“Hả?"
Dương Gian nhìn quanh một vòng, thấy con lệ quỷ đang đứng bên cạnh Liễu Tam, đồng thời nâng thanh đao rỉ sét trong tay lên.
"Cắn chết nó"
Dường như không chút lưỡng lự, hắn ra lệnh.
Con quỷ cẩu gầm gừ, lập tức nhào qua.
Trương Tiện Quang nhìn cảnh này mà cười thảm, bởi vì hắn nhìn thấy con quỷ đã nâng tay lên, chuẩn bị chém về phía Liễu Tam, tuy nhiên cái đao kia chưa chém xuống đã bị con chó xô ngã nào.
Tiếng dã thú cắn xé vang lên.
Con quỷ không có sức chống đỡ, chỉ có thể mặc con quỷ cẩu cắn xé, không cách nào chống lại.
Cơ hội cuối cùng giết chết Liễu Tam đã mất.
Xem ra vận may của tôi đã dùng hết rồi, mọi việc đều không thuận lợi.
Trước đây tôi giải quyết không biết bao nhiêu kẻ thù, hôm nay hết lần này đến lần khác không giết được ai trong bốn người này."
Trương Tiện Quang tự giễu.
Cảm giác thời vận của mình không đủ.
Chuẩn bị tốt cũng không dùng.
“Vận may? Là anh quá xem thường người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237469/chuong-2641.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.