"Nói thật, bây giờ trạng thái của tôi không tốt lắm, thậm chí có thể nói là hơi tệ, cho nên đây là lần tập kích cuối cùng của tôi.
Nếu tôi chống đỡ được, mấy người sẽ bình an vô sự, còn nếu như không chống đỡ nổi thì tất cả cùng chết hết vậy."
Giọng nói của Trương Tiện Quang vang lên.
Với sự xuất hiện của hắn, tất cả mọi người đều cảm thấy ánh sáng trước mặt càng ngày càng sáng, cuối cùng còn đạt đến trạng thái gần như chói mắt.
Nhưng khi ánh sáng đạt tới cực hạn, khiến đám người có cảm giác mình sắp bị mù thì mọi thứ nhanh chóng trở lại bình thường.
"Hả?"
Hà Ngân Nhi là người đầu tiên mở mắt ra, những cảnh tượng trước mặt lại khiến cô choáng váng ngây ngẩn cả người.
Nơi này không còn là khoảng sân của một ngôi trường bị bỏ hoang mà là ở bên trong một phòng học tư thục cũ, trong căn phòng học này có rất nhiều học sinh, nhưng những học sinh kia lại có vẻ đã mất đi sắc thái, mặc quần áo màu đen, da xanh xao như làn da của người chết, mà điều quỷ dị nhất chính là họ đang đứng ở trong số học sinh này.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"
Hà Ngân Nhi sững sờ.
"Đây không phải là thực.
Đây là một cảnh được tạo dựng lên bởi sức mạnh linh dị nào đó, hơn nữa cảnh tượng này không có trong thực tế, có lẽ nó nằm trong ý thức của tôi..."
Lục Chí Văn nói, hắn cũng đang ngồi trước một bàn học, không nhúc nhích tí nào.
Không phải hắn không muốn cử động,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237462/chuong-2634.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.