“Đúng, đúng vậy."
Trương Tiện Quang gật đầu và nói:
“Và tôi gọi kế hoạch này là kế hoạch Đào Hoa Nguyên, giống như người xưa mô tả, sống trong một thế giới Đào Hoa Nguyên dĩ hòa vi quý.
Và với tư cách là người quản lý thế giới này, tôi có thể giải quyết nạn đói, chiến tranh, linh dị, dịch bệnh... mọi thứ đều rất hoàn hảo, không phải sao?"
"Nhưng thế giới mới vẫn cần trật tự và quản lý.
Nếu có thể, tôi hy vọng các cậu có thể tham gia vào kế hoạch của tôi để giúp tôi duy trì và cải thiện thế giới mới này."
Sau khi nói, hắn đưa tay về phía mọi người và đưa ra lời mời.
"Nếu thật sự để cho kế hoạch của anh thành công, sau đó tất cả sinh mệnh của mọi người đều trói buộc vào với anh, một khi anh gặp chuyện, tất cả mọi người đều sẽ chết trong quỷ họa, hàng tỷ mạng người, anh tự tin như vậy sao, tự tin chính anh có thể gánh vác nổi?"
Dương Gian nắm chặt ngọn giáo nứt trong tay.
"Tôi cũng đã cân nhắc về điều này, vì vậy phần lớn thời gian tôi sẽ không tự mình quản lý thế giới mới mà sẽ giao nó cho những người có lý tưởng cao cả, chẳng hạn như Điền Hiểu Nguyệt, Tôn Thụy và các đội trưởng như các cậu.
Dù sao, người xưa cũng đã nói rằng chí nhấn vô kỷ, thần nhân vô công, thánh nhân vô danh."
“Hắn đây là ý gì?"
Chu Đăng có phần khó hiểu hỏi.
Lục Chí Văn nói:
"Chí nhân vô kỷ, thần nhân vô công, thánh nhân vô danh có nghĩa là con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237442/chuong-2614.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.