Lúc này, Dương Gian nhìn chằm chằm vào người đàn ông, hắn nhìn khuôn mặt bê bết máu của người đàn ông và cảm thấy có chút quen thuộc.
"Dương, Dương Gian? Quả nhiên là cậu, cậu vậy mà có thể bước vào cơn ác mộng này, Ồ, tôi nói điều này có phải hơi ngu ngốc rồi không, quỷ cẩu là do cậu nuôi, cậu có thể điều khiển một giấc mơ như vậy là lẽ dĩ nhiên"
Người đàn ông ôm chặt vết máu đang phun ra từ cổ mình, ngẩng đầu lên và nhìn Dương Gian với một nụ cười gượng gạo.
"Tôi đã từng gặp anh.
Anh từng xuất hiện tại một bữa tiệc kinh doanh ở thành phố Đại Xương.
Trong lần đó, vì anh đã đắc tội với tôi nên bị Trương Vỹ bắn xuyên qua trán."
Dương Gian lục lại trí nhớ của mình, cuối cùng nhận ra hắn.
Tên hắn là Vương Hàm.
Ngoài ra, Dương Gian không biết gì thêm về thông tin của người này.
Hắn chỉ biết rằng người này đã tiết lộ rằng hắn có liên quan gì đó đến một số ngự quỷ nhân đã sống hơn mười năm, hoặc thậm chí hàng chục năm.
Có vẻ như người mà Vương Hàm đang nói đến lúc đó là Trương Tiện Quang.
"Trí nhớ của cậu rất tốt, là tôi.
Nếu không phải Trần Kiều Dương chặn cho tôi phát súng đó, thì hôm nay tôi đã không ở đây."
Vương Hàm không phủ nhận mà thừa nhận luôn.
Dương Gian nói:
"Mọi người đều là người thông minh, vì vậy tôi sẽ không nói những điều vô nghĩa nữa, giúp tôi tìm nhóm người Trương Tiện Quang, tôi có thể không giết anh, cho anh rời khỏi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237429/chuong-2601.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.