Dương Gian nói:
"Chỉ như vậy thôi, các người cũng biết rõ cơ thể của hắn không thể kéo dài mấy ngày, cho nên Vương Tiểu Minh đang tìm người có thể kết liễu hắn, nếu không tại sao hắn lại bắn tôi? Nếu anh không hài lòng với câu trả lời này, thì tôi cũng sẽ không cho anh đáp án lời thứ hai đâu."
"Thì ra đúng là như vậy."
Lý Quân im lặng.
Hắn, Vệ Cảnh và Tào Dương đều đã điều tra một lần, và kết luận có được giống như câu trả lời của Dương Gian.
Giáo sư Vương đang cầu xin cái chết, hắn đang kết thúc mọi thứ bằng cái chết của chính mình và mở ra một tình hình mới.
Không có điều mờ ám nào trong đó, cũng không có chuyện hận thù nào.
"Tôi hiểu, vậy thì vấn đề về cái chết của giáo sư Vương đã kết thúc."
Sau đó Lý Quân lại đốt một điếu thuốc và rít một hơi thật sâu.
Thực ra hắn không trách Dương Gian ra tay tàn độc, nhưng hắn không thể chấp nhận cái chết của giáo sư Vương, vì vậy hắn cần tìm kiếm sự thật, đó là niềm an ủi của hắn.
"Nếu đã sớm biết kết quả của chuyện này, tại sao phải hỏi thêm nữa chứ?"
Tào Dương lắc đầu, cảm thấy Lý Quân có chút không sáng suốt.
Nhưng tính cách ngay thẳng như thế mới là Lý Quân.
"Được rồi, cuộc họp tiếp tục"
Tào Duyên Hoa liếc mắt nhìn mọi người rồi kết thúc chủ đề, không muốn thảo luận về cái chết của giáo sư Vương nữa.
Vấn đề này đã kết thúc, nếu thảo luận tiếp tục thì không chừng lại gây ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237420/chuong-2592.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.