“Cô thật sự không rụt rè chút nào."
Trương Lệ Cầm cười nói.
Giang Diễm bĩu môi:
“Vậy cô thì rụt rè chắc, bình thường ban đêm đều chạy vào phòng của Dương Gian?"
Khuôn mặt của Trương Lệ Cầm lập tức đỏ lên, có chút ngượng ngùng.
Lúc hai người đang nói chuyện trên trời dưới đất, Dương Gian đã tới tổng bộ trong thành phố.
Dựa theo suy tính của Dương Gian, lúc này rất nhiều đội trưởng vừa mới lên đường nên còn chưa tới tổng bộ, nếu tất cả thuận lợi thì hội nghị sẽ được tổ chức vào buổi trưa hoặc buổi chiều.
Mà thừa dịp khoảng thời gian này, hắn muốn đi tìm Vương Tiểu Minh.
Lúc này, Dương Gian liên lạc với Tào Duyên Hoa lần nữa, có điều Tào Duyên Hoa khá bận rộn, phải sắp xếp chuyện hội nghị đội trưởng, cho nên đã để Thẩm Lương phụ trách chuyện này.
Thẩm Lương cũng không kéo dài thời gian, lập tức sắp xếp địa điểm gặp mặt cho hắn và Vương Tiểu Minh.
Chẳng qua địa điểm gặp mặt mà hắn sắp xếp rất đặc biệt.
Không phải ở trong tổng bộ.
Mà là ở một tiểu khu rất bình thường trong thành phố.
Tiểu khu không có gì đặc biệt, còn có cư dân bình thường cư trú, không có bất kỳ nguy hiểm gì.
Lúc Dương Gian chạy tới thì thấy Vương Tiểu Minh đang bị mấy hộ vệ canh chừng, mà bản thân hắn thì ngồi trên xe lăn dừng ở bên dưới một cây già cỗi, tựa như đã sắp xếp xong xuôi lần gặp mặt này từ lâu, chỉ chờ Dương Gian tới nữa thôi.
"Cậu đến chậm, Dương Gian."
Vương Tiểu Minh nhìn cây già,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237395/chuong-2567.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.