"Chúng ta chẳng có lý do gì để trở thành kẻ thù cả."
Vương Sát Linh nói.
"Anh có được sức mạnh lớn nhất trong tất cả các đối thủ mà tôi từng gặp, vậy là đủ rồi."
Diệp Chân nói tiếp:
"Tôi muốn về thành phố Đại Hải, cảm ơn anh hôm nay đã chỉ dạy, tôi đây sẽ khắc ghi trong tim."
Nói xong, hắn quay người rời khỏi đó.
Hắn bước đi vô cùng dứt khoát, chẳng có chút do dự nào.
"Tên điển này..."
Cuối cùng Vương Sát Linh cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, cả người hắn căng thẳng quá mức nên cảm thấy mệt lả, cơ thể không ngừng toát mồ hôi lạnh.
Hắn lại nhìn sang ông bà nội đang đứng ở bên cạnh.
Trên người những lệ quỷ kinh khủng kia đã xuất hiện từng vết rách, mặc dù những vết rách này đang từ từ biến mất, nhưng vẫn có những vệt máu tươi sền sệt màu đen chảy xuống như dòng nước.
May mà bọn chúng là quỷ nên có giết cũng không thể chết, bị thương một chút cũng không sao, chẳng mấy chốc sẽ hồi phục lại như cũ.
Diệp Chân vừa rời đi đã thấy ánh sáng màu đỏ chiếu tới đây, Quỷ Vực quen thuộc này lan tới cao ốc Ninh An.
"Đó là Quỷ Vực của Dương Gian...".
Diệp Chân thấy Dương Gian ở bên trong Quỷ Vực, Dương Gian cũng thấy Diệp Chân, hai người đối mặt với nhau.
Nhưng Diệp Chân chỉ khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, không hề dừng lại.
Vì bây giờ hắn còn cần phải trở nên mạnh hơn mới được, trước mắt không có tư cách khiêu chiến Dương Vô Địch này.
"Anh ta muốn rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237390/chuong-2562.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.