Hắn khẽ cúi đầu nhìn xuống thành phố đã lên đèn.
Vẫn rực rỡ và thịnh vượng.
Hắn đã đứng lâu ở nơi gió lạnh nhưng gió lạnh không ảnh hưởng đến hắn, bởi vì cơ thể hắn lạnh hơn cả gió.
Giầy tiếp theo, Dương Gian biến mất trên tầng cao nhất của cao ốc.
Hiện tại hắn đã có đáp án, không cần lãng phí thời gian trì hoãn đến sáu giờ, hiện tại có thể cho Vương Tiểu Minh một câu trả lời rồi.
Cùng lúc đó, trong tổng bộ, Vương Tiểu Minh đang truyền dịch xong trong phòng bệnh, sau một giấc ngủ thì trạng thái của hắn đã hơi khôi phục.
Hắn không muốn lãng phí khoảng thời gian còn lại trên giường bệnh nên đã bỏ qua sự phản đối của nhân viên y tế, giãy dụa ngồi dậy và rời khỏi phòng bệnh.
Hắn tìm được Thẩm Lương.
Thẩm Lương là vị trưởng phòng, hỗ trợ Tào Duyên Hoa quản lý các việc lớn nhỏ của tổng bộ.
"Giáo sư Vương, lúc này ngài nên nghỉ ngơi trong phòng bệnh, không nên tùy tiện đi lại."
Thẩm Lương dừng công việc trong tay lại và thuyết phục Vương Tiểu Minh.
"Tôi không thể sống được bao lâu nữa, nằm trên giường bệnh chỉ là lãng phí thời gian thôi.
Hãy nói cho tôi biết Dương Gian đã làm gì trong mấy giờ qua?"
Vương Tiểu Minh hỏi.
Thẩm Lương nói:
"Hắn đi đến một huyện thành bên ngoài thành phố, có lẽ là để tìm con gái của Triệu Khai Minh, Triệu Tiểu Nhã.
Lúc trước đứa bé đó được Cao Minh chăm sóc nhưng bây giờ Cao Minh không có ở đây, chắc là Dương Gian cũng không yên tâm để một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237342/chuong-2514.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.