Sau khi Dương Gian mất đi gần hết tình cảm, tính cách cũng biến mất rất nhiều.
Nếu vào thời điểm này của năm ngoái, Trương Triển trước mặt đã bị hắn đá ra ngoài.
Chỉ bây giờ, hắn đã mất hứng thú với nhiều chuyện, bao gồm cả việc dạy dỗ một vài người không có mắt.
"Trương Triển, cậu nói ít vài cầu đi, đây là sự lựa chọn của Trương Lôi, cậu nên tôn trọng sự lựa chọn của hắn thay vì ở đây và trút sự bất mãn của mình với Dương Gian"
Một trợ lý khác vội kéo Trương Triển sang một bên.
Sắc mặt của Trương Triển thay đổi:
"Tôi nghĩ kế hoạch của hắn rất liều lĩnh.
Chọn nói với Trương Lôi vào lúc này, chắc chắn là đang hại hắn."
"Cậu có ý kiến gì thì có thể giữ lại, nhưng chuyện này đã xảy ra rồi, chúng ta chỉ có thể đợi kết quả.
Dương Gian cũng không phải là người dễ chọc vào, cậu nên kiềm chế tính khí của cậu lại."
Một trợ lý khác vẫn đang thuyết phục.
Trương Triển không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào Dương Giang Nhưng Dương Gian lại không để người này vào mắt, theo hắn thì đây chỉ là người mới ra ràng mà thôi.
Tuy rằng có chút gan dạ nhưng năng lực phán đoán của hắn vẫn chưa đủ, ước tính sẽ khó sống đến năm sau.
Và đối với một người không sống lâu, hắn không muốn lãng phí lời nói của mình.
Đồng thời, trên sàn của văn phòng, Trương Lôi bị ngọn lửa đốt cháy, đau đớn quằn quại, khóc lóc và dường như đang phải chịu sự tra tấn dã man nhất trên đời.
Và khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237339/chuong-2511.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.