"Là hướng đó à? Dùng quỷ hỏa bao phủ hết nơi đó."
Lý Quân nhìn theo ánh mắt của Dương Gian, quỷ hỏa trong hắn lại bùng cháy, hắn chuẩn bị mở ra một đường cho quỷ.
Dương Gian ngăn hắn lại:
"Vô dụng thôi, hắn không tồn tại trong thực tế cũng không tồn tại trước mặt tôi.
Tôi đã nhìn thấy hắn thông qua môi giới linh dị nào đó.
Đòn tấn công linh dị của anh vô dụng với hắn."
“Bắt được hắn vẫn ra tay chứ?"
"Hắn đã rời đi, hắn không định động thủ tiếp.
Tôi có thể cắt đứt môi giới bất cứ lúc nào, làm gián đoạn cuộc tập kích, nhưng tôi đã không làm điều đó.
Tôi muốn xem hắn là ai"
Ánh mắt Dương Gian chợt lóe, nhớ lại cảnh tượng vừa rồi.
Hắn không thể quên khi đã từng nhìn thấy.
Những gì vừa xảy ra lập tức có thể như ảnh chụp và được lật ra xem xét.
"Dương Gian, vậy cậu thấy rõ chứ?"
A Hồng hỏi.
Dương Gian đẩy Lý Quân sang một bên và từ từ đứng dậy:
"Không, tôi và hắn luôn cách xa nhau.
Dù khoảng cách không đáng kể nhưng vẫn luôn có các môi giới khác chặn lại.
Những môi giới đó đã can thiệp và khiến tôi không thể nhìn rõ diện mạo của hắn."
"Tuy nhiên, bộ dáng của hắn có phần quen thuộc và dường như không hề xa lạ."
Môi giới của đối phương đã không xuất hiện nữa, có vẻ ẩn nấp.
Nhưng nếu Dương Gian kiểm tra từng thứ một, hắn tự tin rằng mình có thể tìm thấy, nhưng nếu hắn tìm thấy thì sao? Hắn không thể thắng được tên kia ngay cả khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237335/chuong-2507.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.