Và trong số những người cô biết, ai có thể so sánh được với quỷ nhãn Dương Gian ở thành phố Đại Xương.
Vì vậy, cô đến đây.
Đem theo đủ sự chân thành và đủ giác ngộ mà đến.
"Vậy là đội trưởng Dương đang muốn đuổi tôi đi sao?"
Hà Nguyệt Liên hỏi.
"Sự xuất hiện đột ngột của cô khiến tôi không biết phải xử lý cô như nào cả.
Có thể là giết cô, cũng có thể sẽ đuổi cô đi, hoặc có thể tôi sẽ giữ cô lại"
Dương Gian nói một cách rất thẳng thắn ba cân nhắc của riêng mình.
Bây giờ hắn nói gì hay làm gì đều không cần phải vòng vo, cũng không cần phải che đậy.
Vì hắn không cần phục vụ bất kỳ ai.
Ngược lại, tất cả mọi người cần phải phục vụ hắn.
"Có vẻ như tôi không phải hoàn toàn không có hi vọng"
Hà Nguyệt Liên mỉm cười.
Cô cười rất tươi, khuôn mặt hoàn hảo đến kỳ dị ấy, đủ để khiến bất cứ người đàn ông nào cũng phải mê mấn.
Đây là khuôn mặt họa thủy.
Nhưng theo quan điểm của Dương Gian, đó là dấu hiệu của một điều gì đó kỳ lạ sắp xảy ra.
"Tôi nhớ rằng cô năm nay cũng hai mươi lăm tuổi rồi."
Vẻ mặt của Dương Gian hơi thay đổi, hắn hỏi một câu chẳng liên quan.
"Đúng, tôi đã hai mươi lăm tuổi, nhưng đây là tuổi ảo.
Trên thực tế, tôi tháng sau mới tròn hai mươi lăm tuổi."
Cô có thể lẳng lơ, nhưng cô tuyệt đối không dám phớt lờ lời hỏi thăm của Dương Gian.
Ngay cả khi đó là một câu hỏi nhỏ.
Dương Gian nói:
"Có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237303/chuong-2475.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.