Và bây giờ ngọn lửa đang lan rộng, hắn không thể làm gì được, chỉ có thể tiếp tục chờ đợi.
"Chờ thêm vài phút nữa, nếu không có chuyện gì khác xảy ra, mình sẽ ra khỏi bằng quỷ hồ."
Dương Gian hít một hơi thật sâu, hắn ném thi thể đang bốc cháy trong tay ra, sau đó tiếp tục nhặt một thi thể lên chắn trước mặt.
Thi thể có thể chặn con thiêu đốt trong khoảng vài chục giây, làm giảm cơn đau của hắn nhưng sau đó, thi thể sẽ bốc cháy và phải ném ra xa hơn.
Lạ thay, những thi thể nằm trên mặt đất không bắt lửa, chỉ có những thi thể rất gần với ngọn lửa mới bốc cháy.
Thời gian trôi qua từng chút một, tình hình trở nên tồi tệ hơn.
Ngọn lửa đang ăn mòn ngày càng nhanh vào lúc này, biện pháp vừa rồi của Dương Gian không còn khả thi nữa.
Bởi vì lúc này tất cả các thi thể trên mặt đất ở tầng ba đều đã chuyển sang màu đỏ, không một thi thể nào có thể tránh được khỏi lửa thiêu đốt.
Tối đa trong hai phút nữa, mọi thứ ở đây sẽ chìm trong biển lửa, thậm chí không còn chỗ đứng.
Thang máy phía sau hắn vẫn chưa tới, điều này khiến tim Dương Gian như chìm xuống.
Đồng Thiên vẫn hôn mê nhưng tình trạng của hắn cũng không có gì đáng ngại.
Dù sao trên người hắn cũng không có vết bỏng, chỉ là máu mũi không ngừng rỉ ra.
Có vẻ như đòn đánh lén của Chu Kiến đã tác động rất lớn đến hắn.
Ba mươi giây trôi qua, thang máy vẫn chưa đến.
Dương Gian cảm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237288/chuong-2460.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.