Lúc này, bầu không khí trong phòng rất căng thẳng, mâu thuẫn giữa họ đã không thể hòa giải.
Nguồn gốc của mâu thuẫn này thì cũng hơi kỳ lạ, chỉ vì Dương Gian nghi ngờ Chu Kiến là quỷ.
Tất nhiên sự hoài nghi này không phải vô cớ mà do họ đã từng nhìn thấy một Chu Kiến khác trên lối đi.
Tuy nhiên, Đồng Ngọc Lan và những người khác cũng không có cách nào để chứng minh Chu Kiến của bây giờ thực sự không có vấn đề gì.
Họ đã lạc mất nhau khi bỏ trốn trước đó và không ai biết chuyện gì đã xảy ra với mỗi người trong thời gian đó.
Vì vậy, cũng có khả năng Chu Kiến đã thực sự bị thay thế bởi một lệ quỷ.
Mọi người đều nhìn chằm chằm vào Dương Gian, thần kinh căng thẳng đến cực hạn.
Sự đối đầu linh dị thường có thể phân định thắng thua trong tích tắc, phân định sống chết, không có chuyện đo chiều qua lại.
"Rốt cuộc là người hay là quỷ.
Sau khi ra tay thì sẽ rõ."
Dương Gian cầm trường thương nứt.
Hắn không lập tức ra tay mà lạnh mặt từng bước lại gần Chu Kiến.
"Chúng ta ra tay, liều với họ đi.
Họ chỉ có ba người, chúng ta cũng có ba người.
Nếu thực sự ra tay, chưa chắc chúng ta đã thua."
Lúc này Chu Kiến hô to, hi vọng Đồng Ngọc Lan và Vương Căn Toàn ra tay giúp đỡ.
Nhưng Đồng Ngọc Lan và Vương Căn Toàn không dám hành động hấp tấp.
Người phá vỡ sự cân bằng này chỉ có thể là Dương Gian.
Nếu họ trực tiếp ra tay thì chuyện này thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237260/chuong-2432.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.