Lý Dương liếc mắt một cái, lúc này con người hắn hơi co rút, hắn nhìn thấy một đám người quỷ dị mặc hí phục, bọn họ đều nhắm chặt mắt, chậm rãi bước đến.
Không có chuyện gì thật sao? Tuy rằng trong đầu nghĩ như vậy, nhưng vì lòng tin với Dương Gian nến hắn vẫn đứng thẳng, nép vào vách tường.
Đồng Thiến không nói hai lời, kéo A Nam ở bên cạnh một cái, để hắn đứng nép vào tường:
"Đừng lên tiếng, để lệ quỷ đi qua là không có chuyện gì đâu."
Sắc mặt A Nam thay đổi, ôm đầu người chết, hắn dựa vào tường, không hề nhúc nhích.
Lệ quỷ tiếp tục vượt qua khỏi vũng nước, đi ngang qua Dương Gian.
Quả nhiên suy đoán của Dương là chính xác.
Lúc đi ngang qua, lệ quỷ đầu tiên vẫn nhắm mắt lại, thậm chí còn không để ý Dương Gian đang đứng bên cạnh, vẫn lách mình đi qua.
Trái tim Lý Dương vô cùng căng thẳng, thậm chí hắn còn có thể cảm nhận được khí tức âm lãnh trên người lệ quỷ đang lan dần đến, nó khiến người ta không khỏi rùng mình.
"Hy vọng mọi chuyện đều tốt đẹp."
Hắn chỉ có thể thầm niệm như vậy.
Vì số lượng lệ quỷ đi tới trước mặt quá nhiều, chẳng trách đội trưởng lại lựa chọn tránh đi, nếu cứ cứng đầu đối kháng chỉ e những người ở đây đều sẽ chết rất thảm thương.
Đồng Thiến cũng nhìn thấy đám lệ quỷ đi ngang qua, lúc này cô nhắm mắt lại, quay đầu đi, khuôn mặt khóc hướng về chính diện.
"Đây là.."
Lúc này sắc mặt A Nam hơi thay đổi, dường như hắn biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237237/chuong-2409.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.