A Nam nghe thấy những lời này của Dương Gian, hắn cũng không nói gì nhiều mà vẫn vô cảm, vô hồn như trước.
Dáng vẻ của hắn rõ ràng không phải là của một người bình thường sau khi sống lại mà giống như một ngự quỷ nhân điều khiển lệ quỷ hơn.
Lúc này Dương Gian đang đi theo con đường trong trí nhớ và nhanh chóng đến lối vào nơi linh dị đó.
Một lối đi được trải thảm đỏ.
Sâu trong lối đi là các phòng.
Một số đèn tường được bật trước của các phòng, một số tắt, một số mở và một số cửa đóng chặt... Mặc dù trông bình thường nhưng thực ra lại mang đầy cảm giác kỳ dị khó tả.
Dường như một khi đã bước vào đây thì sẽ không thể ra được nữa.
Dương Gian không do dự bước vào.
Hắn nhanh chóng nhìn thấy căn phòng đầu tiên, căn phòng số 1.
Hắn không mấy quan tâm, tiếp tục đi sâu vào.
Tấm thảm đỏ mềm mại, sáng sủa và sạch sẽ.
Có vẻ như bất kỳ thứ rác rưởi nào rơi vào đó sẽ biến mất sau một khoảng thời gian.
Lúc đầu, hắn đoán thỉnh thoảng nó sẽ được khởi động lại và tất cả những thứ bị hỏng, làm bẩn sẽ được khôi phục vào một thời điểm nhất định.
Bởi vì nơi này không được làm sạch trong một thời gian dài nên chắc chắn sẽ có dấu vết của các sức mạnh linh dị khác nhau để lại trên mặt đất.
Nó sẽ không bao giờ được sạch sẽ như vậy.
Họ nhanh chóng đi qua ngã tư đầu tiên.
Xung quanh đều được trải thảm đỏ, không có sự khác biệt giữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237227/chuong-2399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.