Dương Gian đột nhiên ra hiệu sau đó mạnh mẽ xoay người lại nhìn.
Phía sau không có một bóng người, chỉ có một lối đi được trải thảm.
Thế nhưng lại có tiếng bước chân vội vàng vang lên, dường như đang đi nhanh về hướng này.
"Chỉ là tiếng bước chân thôi mà, đây là hiện tượng linh dị trong khách sạn Caesar, rất bình thường, tôi nghe thấy tiếng bước chân với tiếng nói chuyện cũng nhiều lần rồi, không có gì đặc biệt cả."
Đồng Thiến nói.
"Thật sao? Thế nhưng thứ tôi nói đến không phải là tiếng bước chân, mà là thứ ở bên kia."
Dương Gian chỉ tay.
Đó là khúc cua ở cuối hành lang.
Có ba dấu chân mờ nhạt lưu lại ở nút giao, dấu chân này có chút ẩm ướt, nhưng lại phát đen.
Dương Gian lập tức đi tới, nhưng khi hắn vừa mới lại gần thì dấu chân trên đất đã dần dần biến mất, giống như không hề lưu lại ở chỗ này, dấu vết lưu lại có chút mơ hồ, nhưng chỉ cần quan sát SƠ bộ cũng có thể đoán được chủ nhân của dấu chân này là ai.
"Đây chính là dấu chân do khối nam thi cao lớn kia để lại, chỉ có dấu chân của lệ quỷ mới đặc biệt như vậy, biến thành màu đen thối rữa, giống như có nước chảy xuống vậy."
Ánh mắt của Dương Gian hơi chuyển động, lập tức quan sát trái phải.
Xung quanh không có một bóng người, cũng không thấy lệ quỷ, trên mặt đất cũng không còn xuất hiện dấu chân nữa “Kể cả khi dấu chân bị lau mất nhưng cũng có thể tồn tại một khoảng thời gian, vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237207/chuong-2379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.