"Chết tiệt, tự dưng sao lại có chuyện này.
Tuy chúng ta đã giết nó nhưng Buck đã chết.
Hắn bị thứ này cắn chết, chúng ta tổn thất rất nghiêm trọng."
Lưu ủ rũ không nói nên lời.
Hắn nghiến răng và nhìn chằm chằm vào Dương Gian ở phía bên kia.
Từ nãy đến giờ, Dương Gian chỉ đứng xem buổi biểu diễn, không tranh thủ mà ra tay.
Lúc này mới bắt đầu lên tiếng:
"Các người làm tốt lắm, hợp lực giết chết một con chó.
Chỉ tiếc rằng các người đã bị mất một người nhưng đây đã là kết quả tốt nhất rồi.
Dù sao các người cũng đã thấy con chó của tôi thực sự khủng khiếp như nào rồi."
"Quả nhiên, con chó này xuất hiện chính là trò của cậu.
Nhưng thật đáng tiếc, nếu vừa rồi cậu hợp tác với con chó đó tấn công chúng tôi thì vẫn còn cơ hội sống sót.
Nhưng hiện tại, chúng tôi phải tiễn cậu lên đường rồi."
Lưu ra hiệu.
Lúc này Lạc Thắng không dám chờ thêm nữa.
Nếu tiếp tục hao tổn như thế này thì có thể sẽ lại xuất hiện một vài bất lợi gì nữa, quyết định ra tay.
Ba người nhanh chóng tiếp cận Dương Gian, trong tay cầm vũ khí.
Dương Gian đứng yên và nói:
"Tôi không muốn hành động vì tôi không cần phải hành động gì cả.
Con chó của tôi cũng đủ để đối phó với các người rồi."
"Con chó của cậu chết rồi, đừng nghĩ rằng nó có thể tới cứu cậu nữa.
Tuy rằng con chó của cậu thực sự rất mạnh mẽ nhưng cũng chỉ có vậy thôi, chẳng hơn được."
Lạc Thắng nghiêm nghị nói, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237187/chuong-2359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.