Nhưng lần này, trong lúc chạy trốn, Dương Gian đột nhiên bị cảnh vật bên ngoài cửa sổ thu hút.
Hắn chạy quanh lâu đài vài lần, khung cảnh bên ngoài cửa sổ ban đầu là cố định nhưng bây giờ đã thay đổi.
Cách bức tường của lâu đài không xa, hắn nhìn thấy một khu rừng.
Bên ngoài bìa rừng còn có một ngôi làng lặng như tờ.
Mặc dù ngôi làng ẩn nấp trong bóng tối, nhìn không rõ lắm nhưng Dương Gian vẫn có thể nhìn ra ngôi làng kia có vẻ giống quê hương của hắn.
Hắn đã quen với bố cục của mọi nơi trong ngôi làng nên hắn sẽ không nhận lầm.
"Đó là một thế giới mộng cảnh khác, một thế giới thuộc về quỷ mộng.
Vậy hai thế giới quỷ mộng và ác mộng chạm vào nhau à?"
Vẻ mặt của Dương Gian hơi thay đổi:
"Hiện tại, quỷ cẩu phân nửa đã xâm nhập thành công vào nơi đây.
Tuy phải mất một khoảng thời gian nhưng kết quả vẫn như mình mong đợi."
Phong cảnh ngoài cửa sổ lướt qua.
Lúc này trong lòng hắn càng thêm tin tưởng.
Thời điểm tốt nhất để ra tay đã bị bỏ lỡ.
Những con quỷ cẩu sẽ xuất hiện bất cứ lúc nào.
Một khi nó đến, những người này sẽ đón một cơn ác mộng suốt đời.
Nghĩ vậy, Dương Gian không tiếp tục chạy vòng quanh lâu đài nữa mà thay đổi lộ trình và chạy về phía một lối đi khác.
Lúc trước hắn không dám chạy lung tung vì sợ đi nhầm đường nhưng bây giờ hắn đang cố tình đi nhầm đường.
Thật tiếc vì con đường này không phải là ngõ cụt, Dương Gian không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237185/chuong-2357.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.