"Đây là một nơi nguy hiểm, chúng tôi không dám khinh thường"
Đây là một giọng nói khác nhưng tiếng phổ thông không chuẩn, khẩu âm sứt sẹo, chắc là người nước ngoài.
"Thế giới của ác mộng do anh điều khiển.
Các anh thật không đơn giản, còn có thể lôi kéo nhiều người vào giấc mơ.
Rất lợi hại."
Dương Gian chậm rãi nói đồng thời khen ngợi đối phương.
"Quả nhiên cậu biết đây là thế giới của ác mộng.
Tôi biết với kinh nghiệm và sự phán đoán của cậu thì sau khi vào giấc mơ, cậu có thể hiểu được điều gì đang xảy ra.
Danh tiếng của đội trưởng tổng bộ đúng là chính xác, không phải khoác lác."
Giọng nói thứ ba xuất hiện, cũng là tiếng trung nhưng khẩu âm không rõ ràng, không giống người nước ngoài.
Khi Dương Gian thấy những người này không xuất hiện, hắn lập tức chế nhạo:
"Là ai sợ chết đến mức này, ở địa bàn của mình mà các người cũng không dám xuất hiện, khó trách các người chỉ dám làm một vài trò vô liêm sỉ.
Các người dẫn tôi vào đây để diệt trừ tôi mà không phải để nói chuyện phiếm với tôi đâu."
“Không ra tay thì sao giết được tôi?"
Giọng của Lạc Thắng vang lên:
"Đội trưởng Dương, chúng tôi không muốn loại bỏ cậu.
Chúng tôi chỉ muốn giữ cậu ở đây.
Cậu chết cũng không phải là điều tốt.
Cậu ở lại đây mãi mãi mới là kết quả tốt nhất với chúng tôi."
"Vây khốn một đội trưởng an toàn hơn so với giết đội trưởng.
Lúc đầu tôi không nghĩ có thể dẫn cậu vào đây một cách suôn sẻ như vậy."
"Máy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237181/chuong-2353.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.