Cửa phòng VIP không có khóa, là cửa hai cánh bằng gỗ, chỉ cần đẩy nhẹ là có thể mở được.
Trương Chí đã đụng rất mạnh vào nhưng đến cửa cũng không hề lay động. Dường như có một sức mạnh lạ nào đó đang can thiệp vào mọi thứ trong phòng, khiến nơi này trở nên khác lạ.
Không một ai cảm thấy ngạc nhiên trước tình huống này.
Nếu có thể đập cửa và rời khỏi một cách dễ dàng như vậy thì căn phòng 707 đã không được gọi là một căn phòng không bao giờ có thể thoát ra được.
“Dương Gian, cậu thật đúng là một kẻ điên rồ.”
Lúc này, vẻ mặt của Lạc Thắng rất lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào hắn:
“Vậy mà kéo chúng tôi vào phòng 707 cùng. Rốt cuộc cậu đang nghĩ gì vậy? Sợ chúng tôi chạy à? Hay cậu tự tin đến mức không để ý tới ảnh hưởng của phòng 707, có thể ra khỏi đây bất cứ lúc nào."
"Lẽ nào không thể ra khỏi đây à?"
Vẻ mặt của Dương Gian rất bình tĩnh:
"Vừa rồi mấy người không cá chết lưới rách. Điều này cho thấy vẫn còn cách để rời khỏi căn phòng số 707. Tôi đoán là biển số nhà kia có thể treo lên, biến nơi này thành phòng số 707, cũng có thể tháo xuống, giải trừ những hạn chế linh dị, cho nên phương thức để phá giải không phải bên trong mà ở bên ngoài."
Lạc Thắng không nói nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
"Cậu nói đúng. Cách duy nhất để dỡ bỏ hạn chế 707 là thực hiện nó ở bên ngoài." Lúc này, Tôn Nhân cũng hào phóng thừa nhận rằng suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237168/chuong-2340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.