"Tôi cũng không chơi nữa."
Một số vị khách khác cũng cầm chip rời đi, không chơi nữa.
Bọn họ cũng không bận tâm đến người chia bài, bọn họ cũng không thể đắc tội với những người đang làm ở sòng bạc này, nếu biết có vấn đề thì nên rời đi càng sớm càng tốt.
"Vị tiên sinh này, hành vi của cậu dã làm tổn hại đến danh tiếng của sòng bạc chúng tôi, tôi hy vọng cậu có thể xin lỗi vì hành vi ban nãy của mình."
Người chia bài lập tức mở miệng nói, vốn dĩ việc này không phải trách nhiệm của hắn, nhưng hắn ta nhìn xung quanh, người của bộ phận an ninh vẫn chưa đến, vì vậy hắn cũng bất đắc dĩ phải mở miệng, nếu chuyện này truyền ra ngoài thì hắn cũng không tránh khỏi phải gánh vác trách nhiệm.
"Xin lỗi ư? Anh đã giúp Thành Giải Trí gian dối lừa tiền còn muốn tôi xin lỗi ư? Anh thử lặp lại lần nữa xem."
Dương Gian nhìn hắn ta chằm chằm với đôi mắt lạnh lùng.
"Tiên sinh, cậu đang uy hiếp tôi sao?"
Người chia bài này cũng tràn đầy tự tin:
"Nơi này cua chúng tôi có máy giám sát trong suốt quá trình, tôi tin với hành vi này của cậu, người trong bộ phận luật sư của chúng tôi sẽ rất vui vẻ gửi cho cậu một văn kiện luật sư….”
Nghe hắn ta cằn nhằn, Dương Gian giành lấy con chip trị giá một triệu từ tay vị khác bên cạnh rồi đập mạnh xuống bàn.
"Bùm!"
Tiếng động lớn khiến những người xung quanh sợ hãi, và giọng nói của người chia bài đột ngột dừng lại.
Dương Gian rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237157/chuong-2329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.