Trương Vĩ tiếp tục dạo quanh trung tâm giải trí, điểm tích lũy trong tay hắn dần dần tăng lên nhưng cũng có rất nhiều khách chơi đi theo sau lưng hắn. Có người thì phát hiện ra Trương Vĩ rất may mắn, cũng muốn phát tài cùng, có người thì tò mò và muốn đến xem, trong khi một số người cảm thấy hắn có điều gì đó không ổn và muốn tìm hiểu.
Bên cạnh còn có mấy tên xã hội đen muốn khất một chút tiền.
Vì vậy, Vĩ đã vô tình được mọi người vây quanh dù đi đến đâu.
Người không biết còn tưởng là một nhân vật ghê gớm lắm.
Mà ở một bên khác.
Một người phụ chia bài toát mồ hôi lạnh đầy trán, trước bàn này cũng có một đám đông người vây quanh, đối diện với hắn là một đứa trẻ chừng mười tuổi.
Điều đáng sợ là đứa bé này đã thắng hơn hai mươi trận liên tiếp.
Số điểm tích lũy trong tay từ một nghìn đã biến thành hàng chục triệu. Nếu không phải trên bàn này có giới hạn mức tối đa thì e rằng đứa trẻ đã thắng vài tỷ.
"Thật sự là một trò chơi nhàm chán, chẳng khó khăn gì cả. Chuyện nhỏ này mà phải nhờ Hùng Văn Văn mình ra tay? Xem ra Tiểu Dương càng ngày càng kém rồi."
Hùng Văn Văn chống đầu, chán nản nói.
Nhóc cũng không có hứng thú với tiền bạc, chỉ cảm thấy chơi rất vui.
Không ngờ trò chơi này lại chẳng vui như thế
“Chơi thêm nửa tiếng nữa là chúng ta có thể hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn.”
Giang Diễm cười nói, cô đi theo Hùng Văn Văn kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237152/chuong-2324.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.