“Đáng ghét.”
Giang Diễm đang ở trong khách sạn phồng mặt lên lúc này.
Đúng lúc này, Vương Bân bước tới:
"Cô Giang, đã liên lạc với Dương Gian chưa? Chúng ta phải đi rồi."
“Cậu ấy nói chúng ta đi trước, cậu ấy sẽ tự mình tới sau.”
Giang Diễm nói.
"Đã thông báo với cậu ấy là được rồi. Dương Gian vẫn luôn rất đúng giờ và sẽ không đến muộn. Chúng ta đi trước."
Vương Bân nói.
Trương Hiển Quý cũng bước tới từ sảnh:
"Tôi đã sắp xếp một chuyến xe đón khách, người môi giới Vương Tín và nhà đầu tư đã đến tiệm trà Tân Ký trước rồi, hơn nữa còn sớm tận hai tiếng đồng hồ."
"Họ sợ rồi."
Giang Diễm mím miệng cười:
"Dương Gian nghiêm túc thì hai người họ chắc không dám trốn nữa. Hừ, Hôm nay tôi sẽ dạy cho bọn họ một bài học. Dám gài bẫy chúng ta, còn muốn cao ốc Thượng Thông, đúng là không sợ chết.”
"Cô Giang, sao giọng điệu của cô lại giống như Thối ca thế, ăn nói kiêu ngạo như vậy."
Trương Vỹ và Hùng Văn Văn cũng xuất hiện. Hắn nghi ngờ nhìn chằm chằm vào Giang Diễm:
"Nhưng tốt hơn hết là cô không nên học cậu ấy."
"Tại sao?"
Giang Diễm trừng mắt:
"Đừng gọi tôi là cô."
"Thối ca kiêu ngạo như vậy vì không ai có thể đánh bại cậu ấy. Nếu cô đi trên đường mà kiêu ngạo như vậy lỡ bị đánh chết thì sao? Đến lúc đó lại phải nhờ tôi giúp đỡ, như thế tôi sẽ rất là đau đầu.”
Trương Vỹ nói.
“Ai cần cậu cứu tôi chứ, cậu cứ lo cho cái thân cậu trước đi, tôi có Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237144/chuong-2316.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.