"Người ta đã để mắt đến cao ốc Thượng Thông của tôi rồi, cô có biết điều này có nghĩa là gì không?"
Dương Gian uống coca, nở một nụ cười lạnh lùng:
"Có người muốn thăm dò tôi hoặc là muốn kéo tôi xuống ngựa, thậm chí rất có thể sẽ dẫn tôi đến thành phố Đại Úc và giết tôi. Lạc Thắng đã bị công phá rồi."
"Không thể nào. Không ai dám động tới đội trưởng, một khi hành vi bị bại lộ sẽ khiến cho tất cả ngự quỷ nhân ở tổng bộ phản kích."
Lưu Tiểu Vũ kinh hãi trước phỏng đoán của Dương Gian.
Dương Gian nói:
"Tôi chỉ nghĩ đến tình huống xấu nhất hoặc cũng có thể chuyện này chỉ đơn giản là một cái bẫy để lừa tiền mà thôi."
Lưu Tiểu Vũ chớp mắt một lúc, không biết phải nói gì.
“Có lẽ không nghiêm trọng như vậy.”
Vương Bân cũng sửng sốt, cả người không kiềm được run lên.
Nếu suy đoán của Dương Gian là sự thật, thì cả ông và Trương Hiển Quý chỉ là món khai vị thôi, con cá mà đối phương muốn bắt là Dương Gian. Nếu có chuyện gì xảy ra với Dương Gian thì không còn là vấn đề thiệt hại bao nhiêu tỷ đồng rồi. Nói không chừng có thể còn kéo tất cả những ai có liên quan với Dương Gian vào nữa.
Lúc này, Trương Hiển Quý mới trầm giọng nói:
"Chuyện này vẫn chưa tới mức đó. Tôi nghĩ có thể trì hoãn lại. Nếu bên kia dàn xếp khiến tôi và Vương Bân mất một số tiền lớn, vậy chỉ cần chúng ta tìm cách thắng lại số tiền này là được rồi. Chỉ cần thắng lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237133/chuong-2305.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.