Tôn Thụy vô cùng kinh ngạc, xuất hiện ở sảnh tầng một:
"Đi sớm vậy? Cậu dùng chỗ này làm chỗ ngủ, tỉnh dậy thì đi à."
"Không có cách nào, gần đây tôi bị nhiễm rất nhiều lời nguyền, tôi cần phải giải quyết nó. Hôm nay, tôi đến đây chỉ để giải quyết một trong những rắc rối của mình.”
Dương Gian nói.
Tôn Thụy đáp:
"Thì ra là vậy, gần đây cậu quả thực gặp rất nhiều nguy hiểm. Có phải là chuyện quỷ hồ không?"
"Anh cũng biết à?"
Dương Gian hỏi.
"Gần đây tổng bộ đã có một vài hành động. Tôi ít nhiều cũng đoán ra được một chút. Đừng ngạc nhiên như vậy. Tôi cũng là người phụ trách, ít nhiều cũng vẫn có quyền được biết."
Tôn Thụy nói.
Có thể thấy được rằng một mình hắn bị mắc kẹt ở đây rất chán, nếu không đã không bắt Dương Gian ở lại trò chuyện với mình.
Nhưng Dương Gian thực sự không có thời gian ở đây cùng Tôn Thụy.
Vì vậy, sau khi đối phó với quỷ cẩu trong giấc mơ, mục đích chuyến đi của hắn đã đạt được, đã đến lúc phải rời đi.
Bức tranh chứa Dương Hiếu lần nữa được treo lên trên tường.
Dương Gian quay người bước ra ngoài căn chung cư.
“Không ở lại thêm một chút sao?”
Tôn Thụy vẫn cố gắng níu kéo Dương Gian ở lại.
"Tôi sẽ đến ngồi với anh sau khi tôi đã giải quyết xong một số việc riêng của mình. Nơi này rất quan trọng đối với tôi, thỉnh thoảng tôi sẽ quay lại, nếu như anh cảm thấy buồn chán thì cứ lấy máy tính chơi trò chơi, có lẽ nó có thể giúp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237128/chuong-2300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.