“Không đủ, cái này không giết được tôi, người cuối cùng phải chết vẫn sẽ là cậu, người trẻ tuổi à, tôi khuyên cậu hãy tự lo cho bản thân đi, nếu buông bỏ hết thù hận thì tất thảy sẽ bình an vô sự, nếu thực sự ra tay, tôi sẽ giết chết cậu.”
Ông già Độc Nhãn hơi nheo mắt, mở miệng nói.
“Vậy à? Đáng tiếc rằng tôi đã hạ quyết tâm, đêm nay hoặc là giết ông rồi trở về, hoặc là bỏ mạng ở trong từ đường.”
Liễu Tam nói, nói xong thì đạp nước lướt qua cổng lớn của từ đường, lập tức tiêu sái đi đến.
Ông già Độc Nhãn thở dài:
“Vậy sao, đúng là thật đáng tiếc.”
Ngay sau đó, cổng lớn của từ đường cót két một tiếng, xô vào làn nước rồi đóng sầm lại.
Lúc này trong lòng hai người đều hiểu rõ, hôm nay bất luận thế nào thì có một người sẽ phải chết, nếu không thì mọi chuyện vẫn chưa thể kết thúc.
Mà ở bên phía trạm phục vụ, mọi người vẫn chưa phát hiện Liễu Tam thừa dịp đêm tối trốn đi, không, nghiêm túc mà nói thì hắn không hề trốn đi, vì Liễu Tam vẫn còn ở trạm phục vụ, không hề rời đi.
Rõ ràng.
Thứ còn ở lại trạm phục vụ chỉ là người giấy mà thôi.
Dù sao bản thân hắn cũng biết lần này trả thù là chuyện riêng, mấy đội trưởng khác cũng không nhất thiết phải giải quyết chuyện này cùng hắn, vì thế Liễu Tam cũng không định trưng cầu ý kiến của những người khác mà trực tiếp chạy đến đây báo thù.
Biết trước! Liễu Tam vẫn chưa động thủ mà vận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237102/chuong-2274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.