Hắn biết những người này cũng không phải là ngự quỷ nhân thời kỳ dân quốc, họ có lẽ thuộc thế hệ thứ hai.
Cùng một thời kỳ với bố mẹ Trần Kiều Dương, Vương Sát Linh.
Chẳng qua họ ẩn cư ở cổ trấn Thái Bình, không đi ra ngoài, cho nên những người thuộc giới linh dị bên ngoài không biết đến sự tồn tại của mấy người họ, thế nhưng chắc chắn họ có quan hệ sâu sắc với ngự quỷ nhân ở thời kì Dân Quốc.
Giết một người, rồi lấy kí ức của người đó cũng đủ để Dương Gian hiểu rõ hơn về những chuyện trong quá khứ.
“Chàng trai, trước khi ra tay thì nên nghĩ kĩ rồi hẵng làm. Mấy người chúng tôi đã có tuổi, cơ bản ai lấy cũng trong tình trạng một chân bước vào quan tài, cậu nên biết ngự quỷ nhân trước khi chết muốn kéo thêm người chết cùng là chuyện rất dễ, cậu tuổi còn trẻ, còn cả một chặng đường dài phía trước. Không đáng phải cạnh tranh với mấy lão già như chúng tôi."
Lúc này, người đàn ông một mắt lên tiếng, giọng điệu bình tĩnh, có ý tứ khuyên nhủ.
"Chuyện của cố trấn Thái Bình, sẽ do người cổ trấn Thái Bình xử lý, cậu cùng đội của cậu rời khỏi nơi này, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Mấy lão già chúng tôi đã quen ở đây cả đời, cũng không đi ra ngoài lung tung được, nên cậu cũng đừng lo lắng, bên ngoài cậu muốn làm gì thì làm.”
Người đàn ông một mắt đưa ra hứa hẹn.
“Chuyện này không phải không dừng lại đây được, ném cái bà già kia xuống thuyền thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237049/chuong-2221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.