“Là người canh giữ nhà thờ của cổ trấn Thái Bình mà mình từng gặp vào ban ngày.”
Liễu Tam nhận ra người đứng đầu, hắn cảm thấy ngạc nhiên nhiều hơn.
Chiếc thuyền nhỏ bắt đầu lung lay, có nguy cơ chìm bất kì lúc nào.
Tình huống này chứng tỏ chiếc thuyền đã đến cực hạn, bốn người cùng nhau sắp chìm thuyền.
"Thuyền đang đi về phía mình.”
Sắc mặt Liễu Tam đột nhiên thay đổi.
Con thuyền nhỏ màu đen băng thẳng đến gần hắn.
Rất nhanh.
Thuyền nhỏ dừng ngay trước mặt Liễu Tam trước.
Bốn người này dường như có thể điều khiển con thuyền, ít nhất có thể thay đổi hướng của con thuyền.
"Lại là cậu."
Liễu Tam nghiêm mặt, dù đang ngâm mình trong làn nước hồ lạnh lẽo nhưng hắn vẫn ngẩng cao đầu nhìn chằm chằm lão nhân một mắt trên thuyền…..
"Mấy đứa không biết trời cao đất rộng, gây ra đại họa này làm chúng tôi không thể không ra tay cứu giúp. Nếu chúng tôi bỏ mặc mấy người, nơi ở của chúng tôi sẽ bị bao trùm trong biển nước.”
Người phụ nữ nói với giọng khàn đặc, lộ rõ sự chán ghét.
"Đúng là mấy người mua thuyền giấy ở tiệm ghim giấy, thảo nào có thể di chuyển trên mặt nước, nhưng tiếc mấy người lại không biết cách dùng, nếu không cũng không đến mức bị chìm dưới nước như vậy.”
Ông chủ Lưu nhìn chiếc thuyền giấy rồi khẽ lắc đầu thở dài.
Rõ ràng Liễu Tam đã dùng sai cách.
Người đàn ông không mặt không thể nói, chỉ đứng yên không động đậy, dường như đang chờ đợi một chuyện gì đó.
“Vậy lấy cái thuyền giấy này là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237047/chuong-2219.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.