Bỗng dưng, Dương Gian như nhận ra điều gì đó, hắn đột nhiên nhìn sang một bên.
Nắp quan tài chìm dưới đáy bùn không hiểu vì sao xuất hiện một cái xác nữ, nó cứ đứng trên nắp quan tài, quỷ dị nhìn chăm chú vào Dương Gian. Trên mặt nó vẫn là nụ cười, nụ cười này không phải kiểu mỉm cười thể hiện cảm xúc, nó chỉ là một kiểu biểu hiện đơn giản.
Dương Gian không hiểu tại sao lệ quỷ lại làm ra vẻ mặt này.
Thế nhưng hắn biết, con quỷ này vẫn còn ở đó.
Nước hồ lại rung chuyển, mái tóc đen dài của cái xác lại phiêu đãng theo dòng nước, thân thể lạnh lẽo của nó đến gần Dương Gian.
“Không thể chạm vào thứ này khi ở trong nước, nếu không cơ thể mình sẽ bị tan chảy.”
Dương Gian thay đổi sắc mặt, hắn lui về phía sau, cùng lúc như bản năng vung tay lên một cái.
Nước hồ lại bị tách ra làm đôi, hơn nữa khu vực cắt không ngừng mở rộng, mở rộng từ trái sang phải, từ trên xuống dưới.
Cứ như quỷ hồ bị cắt đứt thành đôi.
Phảng phất, toàn bộ quỷ hồ đều phải bị cắt đứt thành hai nửa.
Quỷ, ngừng lại.
Nó không vượt qua khu vực bị Dương Gian chém thành đôi, dương như nó không thể tiếp cận được vùng không có nước.
"Chuyện gì xảy ra?"
Sự chú ý của DƯơng Gian lúc này không đặt lên trên người lệ quỷ, mà đặt lên phương diện khác. Hắn phát hiện khu vực khu vực chia cắt có vẻ hơi lớn, đạt đến tình trạng không thể khống chế nổi.
Mặt hồ cũng bị chém thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237045/chuong-2217.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.