Quỷ vực âm trầm của hắn bao phủ lấy chiếc thuyền, muốn đưa mọi người thoát khỏi nơi này.
Nhưng chuyện ngoài dự đoán lại xảy ra.
Dù quỷ vực của Lý Quân đã bao trùm cả chiếc thuyền, nhưng không thể đưa mọi người rời khỏi quỷ hồ, ma trơi âm trầm lập lòe bất định, khi tắt khi sáng, không hề ổn định.
“Quỷ vực của tôi bị linh dị ảnh hưởng. Dương Gian, anh ra tay đi, quỷ vực của anh không bị ảnh hưởng nhiều lắm, có thể phát huy tác dụng như lúc trước. Dương Gian, anh có nghe thấy không?”
Hắn vội hét lên.
Nhưng Dương Gian lại không trả lời.
Liễu Tam nói:
"Hình như anh ta có vấn đề, tình trạng cơ thể cứ như bị quỷ hồ ăn mòn."
"Chết tiệt, đang yên đang lành tự dưng lại xảy ra chuyện này, lúc trước mọi việc vẫn thuận lợi lắm mà."
A Hồng lo lắng tột độ, cô nhìn Dương Gian.
Cơ thể Dương Gian ướt nhẹp, nước nhiễu ra ngoài không ngừng, vừa nhìn cũng biết hắn đang bị linh dị ăn mòn với tốc độ cực kì nhanh.
“Đến lúc nào không đến cứ đến ngay vào lúc này.”
Lý Quân gấp gáp, đầu nhanh chóng nảy số.
"Lý Quân, tiếp tục như vậy không được, tạm thời rút lui đi, thuyền chìm, Dương Gian lại xảy ra vấn đề. Chúng ta không thể đối kháng với quỷ hồ trong tình trạng éo le như thế này được."
Liễu Tam nói.
Hắn biết Lý Quân có phương án rút lui, vì đối phương không phải là người lỗ mãng cứ thế đâm đầu vào quỷ hồ được.
A Hồng cũng lập tức nói:
"Tình huống không ổn, Lý Quân,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5237030/chuong-2202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.